Friday, December 16, 2016

Khi qua đường Nguyễn Hoàng / Nhật Tân PBC72


Khi qua đường Nguyn Hoàng




Qun quanh tìm , lần tôi trở lại

Chưa sang mùa nng đã tàn phai

Lp rong rêu nm im nghe ngóng

Con đường dài thêm mi sm mai



Sân trường xưa nng bun ngái ng

Gc phượng già gi gió âm u

Xa xôi lm thưở tình mi ln

Hương thi gian cõi tn mt mù



Đêm chưa tàn , ngày đã xanh xao

Gói k nim tìm nơi nương náu

Th cánh diu tui thơ lng lng

Ký c bun vui ta chiêm bao 



Nguyn Hoàng tôi v. Xóm khuya ngõ ti

Nhng con đường ch ngn bi hi

Thương lp hc, thy cô, bn cũ

Nh tiếng ai cười ngt lm b môi



Nguyn Hoàng tôi v. B xa bin sóng

Đêm ngó tri, hiu qunh mênh mông

Đôi thng bn đứa còn, đứa mt

Đời chia lìa như nhng nhánh sông

Gửi Phan Thiết. Mảnh tình tôi thơ dại  
Gửi Mường Giang đêm đỏ mắt đợi thuyền  
Mai rời phố. Chiến trường cay khói súng  
Phương trời nào, thương nhớ vẫn còn nguyên

Góc. Với Nguyễn Hoàng.
Nguyễn Hoàng. Con đường gắn liền với tuổi thơ của tôi. 
Và ngôi trường Phan Bội Châu đã từng ngày mở ra trong tôi trang sách của đời sống với thời học sinh hồn nhiên bát ngát niềm vui.
Ở đó, tôi có bạn bè áo thơm  mực tím, có những xao xuyến ngu ngơ thời mới lớn
Ở con đường đó, căn nhà cũ với tàng cây trứng cá bóng mẩy, mát rượi và cây bông sứ sau nhà bốn mùa ngan ngát hương thơm..
Trong ký ức của tôi, con đường và ngôi trường cũ vẫn nằm yên thổn thức, vẫn lặng lẽ những mái ngói rêu xanh ủ ê, và bồn chồn từng cột đèn vàng vọt cố soi tỏ mặt người.. 
Ký ức về con đường hình như không thay đổi trong tôi, dù rằng bây giờ nó đã được khoác lên mình chiếc áo mới sặc sỡ, có thể đẹp hơn, lộng lẫy hơn,  nhưng tôi vẫn giữ trong trái tim mình chiếc áo cũ của thời gian.
Tôi thương Phan Thiết của tôi, thương từng con đường, góc phố, thương những người bạn thời thơ ấu mà ngôi trường đã mang chúng tôi đến gần nhau, tin cậy, không nghi ngại, phân vân. Chúng tôi, đôi lần giận hờn , nghìn lần tha thứ.. Với tôi, đó là món quà tặng quí báu mà tôi được nhận từ đời sống nầy.

Đôi khi, tôi ước gì mình được trở lại ngày tháng cũ..
Ngày ấy, dễ thương làm sao... Có lúc tôi tưởng mình là cô bé Alice, từng lạc vào xứ sở thần tiên...

No comments:

Post a Comment